Thực trạng và đặc điểm vấn đề đình công trong khu vực FDI ở Việt Nam

08:25 | 13/09/2013

 (LĐXH) - Sau khi Bộ luật Lao động Việt Nam ra đời (1994), số vụ đình công tăng lên nhanh chóng, thậm chí năm 2011 tăng gấp hơn 2 lần so với năm 2010. Điều 172 của Bộ luật Lao động năm 2007 quy định đình côngsự ngừng việc tạm thời, tự nguyện và có tổ chức của tập thể lao động để giải quyết tranh chấp lao động tập thể.

Theo Bộ luật Lao động năm 2007, nếu cả các tranh chấp lao động tập thể về quyền và các tranh chấp lao động tập thể về lợi ích không được giải quyết thì tập thể người lao động (TTNLĐ) có thể tiến hành đình công. Tuy nhiên, từ ngày 01 tháng 05 năm 2013 khi Bộ luật Lao động năm 1994 sửa đổi, bổ sung các năm 2002, 2006, 2007, 2012 có hiệu lực thi hành, nếu đình công xuất phát từ các tranh chấp lao động tập thể về quyền thì được quy định là bất hợp pháp. Khoản 1 và khoản 2 Điều 209 của Bộ luật Lao động năm 1994 sửa đổi, bổ sung các năm 2002, 2006, 2007, 2012 cho thấy rõ ràng một số điều cần thiết của đình công hợp pháp: Nên tự nguyện, Nên có tổ chức của tập thể lao động, Nhằm đạt được yêu cầu trong quá trình giải quyết tranh chấp lao động, Chỉ đối với các tranh chấp lao động tập thể về lợi ích.